Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2017

Nỗi lo cho trẻ em dốt chữ

Nhà văn Tưởng Năng Tiến hoàn thành ba tháng trải nghiệm nặng nhọc ở Cambodia và tạm thời về Hoa Kỳ vào cuối tháng 2/2015, tôi trở lại Cambodia nối tiếp các quyết tâm vun đắp chương trình giúp đỡ giáo dục của ViDan Foundation (VDF) cho hơn 500 trẻ thơ Việt Nam kém may mắn sinh ra ở Xứ Chùa Tháp.

Chặng đầu của hành trình là trường Samaki ở làng Kandal (tỉnh Kampong Chhnang)

Khác mang làng nổi ở tỉnh Siem Reap, 1 nơi nằm sát địa điểm du lịch Angkor Wat nổi tiếng thế giới và được hơi phổ quát đoàn ghé thăm, viện trợ, những làng nổi ở tỉnh Kampong Chhnang (phía cực Nam Biển Hồ) thiệt thòi hơn phổ quát. Nhưng bù lại, mấy nghìn đồng bào kém may mắn ở đây với 1 món quà quý giá, hiếm hoi là ngôi trường khang trang do cùng đồng người Việt ở Tây Úc quyên góp vun đắp nên vào năm 2013. ngày nay, đây là địa điểm dạy chữ Khmer và Việt Nam cho hơn 120 trẻ nghèo.

Khởi đầu từ tháng 7/2014, qua sự kết hợp sở hữu Minority Rights Organization (MIRO), một doanh nghiệp NGO gốc Cambodia, ViDan Foundation đã có dịp bảo trợ giá bán đơn vị dạy học cho 95 con nhỏ thuộc các gia đình nghèo túng ở làng Kandal và Chong Sok. Thời kì cách đây không lâu với thêm 30 em đang theo học lớp “mầm”, chuẩn bị học lớp 1 trong niên học tới, nâng sĩ số học sinh lên 125 em. bây giờ, buổi sáng những em học tiếng Khmer, buổi chiều học tiếng Việt; sở hữu ba Thầy Cô giáo dạy tiếng Khmer, và 2 thầy giáo dạy tiếng Việt.

Lần này tới thăm trường rất vui vì trong khoảng những Thầy Cô tới 1 số viên chức bản xứ ở địa phương đều đã gặp mặt ở các chuyến trước, và đám học trò cũng đã quen mặt “Thầy”. Tôi chấp nhận cho đám học sinh gọi bằng “Thầy” để hạn chế bị gọi là “Bác”.

Đoàn tới trường vào buổi trưa, lúc các lớp Miên ngữ đang dạy; và phát quà ngay cho những em. Quà chuyến này là cái cặp chứa tập vở chiếc đeo lưng (drawstring backpack) và một ít kẹo với qua từ Hoa kỳ. Món quà thật nhỏ bé song các em đều vui mừng đón nhận, vì phần nhiều em đang phải trợ thời tiêu dùng bao nhựa để chứa tập viết.

Khác mang thời gian đầu tiên, ngày nay những em đã có nước lọc uống, với hòm thuốc nguy cấp (emergency first aid kit), và nhà vệ sinh sở hữu nước rất sạch sẻ. Đây là sự đóng góp riêng và âm thầm trong khoảng tấm lòng hiền hậu của nhà văn Tưởng Năng Tiến (một thành viên HĐQT của ViDan Foundation). Thiết nghĩ cũng cần san sớt thêm là trong suốt thời gian 3 tháng sinh hoạt ở Cambodia, anh TNT đã dốc phần lớn khoản tiền nhuận bút mang được (qua việc viết Blog cho RFA) và một phần lương hưu để giúp cải thiện sinh hoạt cho học trò và những Thầy Cô giáo. Anh cũng đã phát triển thành ông “Thần Tài” của nhiều gia đình người Việt và Khmer nghèo khổ chung vòng vèo những trường học do ViDan Foundation bảo trợ (ở hai tỉnh giấc Kampong Chhnang và Prey Veng) qua những sự giúp đỡ rất thiết thực.

Một sinh hoạt đáng cổ vũ khác là trong buổi xúc tiếp ngày 3/4/2015, ông Huon Vorn (Đại diện chính quyền địa phương), và ông Prum Sary (Viên chức Sở Giáo dục tỉnh Kampong Chhnang) đã chính thức xác nhận là các em theo học ở đây được chính quyền địa phương cấp chứng nhận khai sinh Cambodia, và được tiếp diễn học những lớp cao hơn sau này. Đây là 1 điều mừng vui to lao cho những gia đình phụ huynh học sinh, và cũng là một động viên cho Hiệp Hội. thành tựu này là sự chuyển động bền chí và mạnh mẽ của đơn vị MIRO.

Bên cạnh những niềm vui trên là một số nhu cầu cải thiện sinh hoạt tại trường của những em. Ngay lần này, tôi đã cho xúc tiến ngay việc gắn hai cái quạt è cổ lớn cho mỗi lớp học để các Thầy, trò đỡ khổ phần nào dưới chiếc hot nóng nực của mùa hè vùng nhiệt đới. 1 nhu cầu khác là anh Út ai, người tự nguyện nhiệm vụ “quản lý” cơ sở vật chất của trường đã khẩn khoản: Xin Hội ráng giúp tráng xi măng chiếc nền đất của trường để các em mang sân chơi sạch sẻ! “Dự án” này ko to, chỉ vào khoản $1.000 mỹ kim thôi. Tuy nhiên, đến nay tôi chỉ dám hẹn là sẽ biểu hiện lại với anh em quản trị Hội, vì ngân quỹ cho chương trình giáo dục vẫn đang còn thiết hụt, phải lo cho phổ thông việc cùng lúc nên chưa thể quyết định ngay dù sân chơi này rất cần phải có cho các đứa trẻ mặc cả cuộc đời thiếu nhi sắp như không có 1 món đồ chơi nào cả. Chưa nhắc là Hội cũng đang hài hòa có hội Vietnam Compassion và HT Thích ko Tánh tiếp tục thực hành chương trình phát quà vài lần mỗi năm cho hàng trăm trẻ con mắc bệnh ung bướu và người tật nguyền, TPB-VNCH ở Việt Nam.

“Sân chơi” ghồ ghề, đầy bụi bặm hiện giờ của các em học trò trường Samaki. (Ảnh: VDF)

Dù dân chơi này chỉ có thể sử dụng vào những tháng mùa khô thôi song Đó là một nhu cầu khôn xiết quan trọng cho sinh hoạt tinh thần của những em, vì hầu hết ở trên ghe, bè… hoàn toàn không có sân chơi nào khác ở chung vòng vo.

…Chặng con đường kế tiếp là các trường dạy Việt ngữ ở Neak Loeung (Hố Lương).

Ở khu vực này, Hiệp Hội đang bảo trợ cho hơn 360 con nít (ở ba làng) được đi học chữ Việt miễn phí, và viện trợ phần nào cho 1 trường có hơn 60 trẻ ở 1 làng khác. Sĩ số học sinh ở đây tăng giảm thất thường vì hoàn cảnh công ăn việc làm cho của phụ huynh; nhất là sau khi cây cầu Neak Loeung đã hoàn thành và bến phà nơi đây ngưng hoạt động, khiến nhiều gia đình làm cho nghề bán hàng rong phải thất nghiệp.

Chương trình dạy Việt ngữ ở Hố Lương khởi đầu năm 2014, từ việc bảo trợ học phí cho sắp 200 em ở trường học tư do thầy Lê Văn Hiển giảng dạy. Từ hơn 30 năm qua Thầy đã dạy tiếng Việt cho mấy nghìn học trò, sở hữu một học phí tượng trưng là 200 riels (5 xu mỹ kim) cho 1 ngày học. tuy vậy, Thầy cho biết là vẫn thường xuyên sở hữu cảnh học trò xin “thiếu chịu” học phí vì cha mẹ bị bệnh bất ngờ, ko sở hữu tiền để trả học phí.

một đoạn san sớt trong thư của thầy giáo Hiển gửi Hội.

….Trong sắp năm qua, nhờ sự yểm trợ nồng hậu của đồng hương ở các nơi, Hiệp Hội đã bảo trợ phần nhiều giá bán dạy chữ cho hơn 95 trẻ em ở trường Samaki. Bắt đầu từ năm học đến (bắt đầu vào tháng 9/2015), trường Samaki sẽ mang thêm một lớp nữa. với chiều hướng sĩ số học sinh xin ghi danh đi học miễn phí sở hữu thiên hướng tăng nhanh ở Neak Loeung, sĩ số học trò ở Neak Loeueng với thể sẽ nâng cao lên trên 450 trong 1 thời gian ko xa.

Làm cho sao có đủ ngân quỹ để duy trì và tăng trưởng các chương trình đang có quả là nỗi lo không nhỏ cho những Thầy Cô đang giảng dạy, và những “Thầy, Cô” đang khiến “nhiệm vụ xin tiền” cho các em đi học. Ngân quỹ cần phải có cho mỗi năm đã nâng cao lên hơn 40 nghìn mỹ kim.

chung cục, do đã “lỡ” đi thăm những làng nổi và xóm nghèo ở tỉnh giấc Pursat, lòng tôi vẫn phấp phỏng nỗi ưu tư là làm cho sao để giúp được những đồng bào ở vùng xa xôi, hẻo lánh này; đặc thù là đám trẻ.

Ngày nay, ngôi trường dành cho 140 học sinh đang cần phải được thay bè tre (đặt dưới nước để nâng trường nổi lên) trước mùa mưa giông, nước nổi vào vài tháng tới. Giả dụ không tu bổ kịp, rất sở hữu thể là ngôi trường này sẽ phải đóng cửa vì mang thể bị nghiêng, chìm 1 phần. Kinh phí tân trang khoảng $3.000 mỹ kim để mua 100 cỗ ván phuy nhựa có độ bền trên 25 năm, và tiền công sửa chữa.

những đồng bào khốn khổ ở đây chỉ xin tiền sửa trường chứ không dám xin thêm “tiền lương” cho Thầy Tâm, vốn chỉ sở hữu $120 mỹ kim một tháng.

Trong vùng này sở hữu hai ngôi trường nổi đang cộng chung tình cảnh đáng lo như nhau.

 

Về lại Hoa Kỳ thấy cảnh trẻ em ở đây, nhắc cả những đứa trẻ thuộc các gia đình người Mễ nhập cư phạm pháp, đi học hằng ngày sở hữu đa số dụng cụ giáo dục của một nước văn minh, lòng tôi thấy xót xa dùm cho những đứa trẻ Việt Nam thuộc hàng chục nghìn gia đình thuộc dạng (stateless) đang sống phiêu bạt khốn khổ ở một xứ sở sắp sát quê hương mình. cộng là con người mà rõ ràng là hai thân phận, mai sau hoàn toàn khác nhau, tương phản như miêu tả của sự may mắn đối với bất hạnh.

Đa số các cháu ko mơ ước trở nên bác sĩ, kỹ sư… mà chỉ muốn được biết chữ để đi học một nghề mưu sinh, thoát khỏi “nghề cá” ngày một “khó kiếm ăn”, hay cảnh bán sức lao động thật rẻ tiền để đổi lấy miếng cơm như cha mẹ chúng đang khó nhọc hằng ngày ở các khu lao động bình dân. Biết chữ cũng để ko bị người bản xứ coi thường hay lạm dụng. mong ước chậm triển khai giản dị đến tội nghiệp nhưng vẫn đã và đang là quá lớn có hàng chục nghìn đứa trẻ ở đây.

hy vọng sao cảnh trạng bần cộng, khổ sở của hàng trăm nghìn đồng bào đang trôi dạt ở Xứ Chùa Tháp, đặc trưng là đám trẻ xấu số, sẽ được đa dạng đồng hương biết tới để cộng san sẻ.

kỳ vọng sao sẽ mang thêm rộng rãi tổ chức thiện nguyện người Việt cộng chí hướng sớm đến Cambodia để thực hiện các chương trình giúp đỡ thiết thực cho những đồng bào kém may mắn nhất ở đây.

Cách xóa nạn mù chữ cũng như chống nạn mù chữ.

The post Nỗi lo cho trẻ em dốt chữ appeared first on Điều Trị Ung Thư Letuscreatecambodia Thời Trang Đồng Hồ Giày Dép.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét